Hán 5_Bài 3_bài văn 2 _一把雨伞

一把雨伞
Yī bǎ yǔ sǎn
Một cái ô
去年秋天的一个星期天,
Qù nián qiū tiān de yī gè xīng qí tiān,
Vào ngày chủ nhật mùa thu năm ngoài
我和爱人带着孩子去爬山。
Wǒ hé ài rén dài zhe hái zi qù pá shān.
Tôi và vợ đưa con đi leo núi.
刚刚两岁的儿子,
Gāng gāng liǎng suì de ér zi,
đứa con trai vừa tròn hai tuổi.
玩得很高兴。
Wán dé hěn gāo xìng.
Chơi rất vui.
这时,
Zhè shí,
Lúc này
一阵风刮来,
Yī zhèn fēng guā lái,
một cơn gió thổi đến.
抬头一看,
Tái tóu yī kàn,
ngẩng đầu nhìn một cái.
刚才还是蓝蓝的天上,
Gāng cái hái shì lán lán de tiān shàng,
Lúc nãy trời còn rất trong xanh.
不知什么时候起了黑云。
Bù zhī shén me shí hòu qǐ le hēi yún.
Không biết mây đen kéo đến từ bao giờ.
很快就开始掉雨点了,
Hěn kuài jiù kāi shǐ diào yǔ diǎn le,
Rất nhanh thì bắt đầu có hạt mưa rơi.
我和爱人一下子着急了,
Wǒ hé ài rén yī xià zi zhāo jí le,
Tôi và vợ chợt thấy lo lo.
从这儿往前,
Cóng zhè ‘er wǎng qián,
Đi từ chỗ này về phía trước.
离车站还远,
Lí chē zhàn hái yuǎn,
Cách bến xe còn xa.
往回走,也要将近一个小时,
Wǎng huí zǒu, yě yào jiāng jìn yīgè xiǎo shí,
nếu đi quay đầu lại, cũng phải mất gần một tiếng.
我们又没带雨伞。
Wǒmen yòu méi dài yǔsǎn.
Chúng tôi đâu có mang ô.
雨越下越大,
Yǔ yuè xiàyuè dà,
Mưa mỗi lúc một to.
我抱起儿子,
Wǒ bào qǐ érzi,
Tôi bế đứa con lên.
不知怎么办好。
Bùzhī zěnme bàn hǎo.
chẳng biết phải nên làm thế nào?
正在这时,
Zhèngzài zhè shí,
Đúng lúc đó
一对年轻人打着一把雨伞向我们这边走来,
Yī duì niánqīng rén dǎzhe yī bǎ yǔsǎn xiàng wǒmen zhè biān zǒu lái,
một cặp thanh niên đang che một cái ô đi về phía chúng tôi.
看到我们的样子,
Kàn dào wǒmen de yàngzi,
Nhìn thấy bộ dạng của chúng tôi
两人一笑,
Liǎng rén yīxiào,
Hai người cười một cái
马上把伞送给我们,说:
Mǎshàng bǎ sǎn sòng gěi wǒmen, shuō:
Đưa ngay ô cho chúng tôi, nói:
“孩子小,淋了雨会感冒的。”
“Háizi xiǎo, línle yǔ huì gǎnmào de.”
Cháu còn nhỏ, dính mưa dễ bị cảm lắm.
然后,
Ránhòu,
Sau đó
他们俩说着笑着淋着雨跑远了。
Tāmen liǎ shuōzhe xiàozhe línzhe yǔ pǎo yuǎnle.
Hai người bọn họ vừa cười vừa nói rồi đội mưa đi.
雨中的经历使我常想起这两个不知姓名的年轻人,
Yǔzhōng de jīnglì shǐ wǒ cháng xiǎngqǐ zhè liǎng gè bùzhī xìngmíng de niánqīng rén,
trải qua cơn mưa này tôi khiến thường hay nhớ tới người thanh niên không biết tên họ ấy.
只知道他们在北京工作
Zhǐ zhīdào tāmen zài běijīng gōngzuò
chỉ biết là họ làm việc ở Bắc Kinh.
但是因为当时没有留下姓名和地址
Dànshì yīnwèi dāngshí méiyǒu liú xià xìngmíng hé dìzhǐ
Nhưng vì lúc đó không kịp hỏi họ tên và địa chỉ
所以这把雨伞现在还放在我们家里
Suǒyǐ zhè bǎ yǔsǎn xiànzài hái fàng zài wǒmen jiālǐ
Vì thế cái ô này bây giờ vẫn để trong nhà tôi.

Hãy bình luận đầu tiên

Để lại một phản hồi

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiện thị công khai.


*